Đề bài: Đọc “Truyện Kiều” nhà phê bình Hoài Thanh có nhận định: “Truyện Kiều là một tiếng kêu thương, một bản cáo trạng và là giấc mơ giải phóng con người quằn quại trong vũng lầy phong kiến”. Em hãy chứng minh nhận định trên.
Bài làm:
Truyện Kiều là một kiệt tác của thiên tài Nguyễn Du, là một truyện thơ vô giá trong kho tàng văn học dân tộc. Truyện giàu tính hiện thực và chứa chan lòng nhân đạo. Vì thế từ khi tác phẩm ra đời cho đến nay được mọi người yêu thích và có nhiều ý kiến bình phẩm. Khi đọc truyện Kiều nhà phê bình Hoài Thanh có ý kiến: “Truyện Kiều là một tiếng kêu thương, một bản cáo trạng, tố cáo và là một giấc mơ giải phóng của con người bị quằn quại trong vũng lầy phong kiến”. Đó là một tiếng kêu thương nói lên nỗi đau xót thương cảm của Nguyễn Du đối với Thúy Kiều, đó là một giấc mơ giải phóng con người, giấc mơ xã hội công bằng, bác ái.
Truyện Kiều trước hết là tiếng kêu đau thương, là một nhà thơ của thời đại, Nguyễn Du đã nói lên những đau khổ lầm than của con người bị chế độ đương thời đày đọa. Trong vô số nạn nhân của cuộc đời, Nguyễn Du đặc biết trân trọng xót thương số phận người phụ nữ có tài có sắc mà bạc mệnh.
Với Nguyễn Du họ là kết tinh của số kiếp bi đát, của cuộc đời bế tắc. Tiêu biể là hình ảnh Thúy Kiều, một cô gái đạt tới đỉnh cao của tài sắc vẹn toàn. Ở lứa tuổi xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê. Kiều có một sắc đẹp toàn mĩ, vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành mà tạo hóa đã ban cho:
“Kiều càng sắc sảo mặn mà
So bề tài sắc lại là phần hơn
Làn thu thủy nét xuân sơn
Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh
Một hai nghiêng nước nghiêng thành
Sắc đành đòi một tài đành họa hai”
Có sắc, Kiều còn là một cô gái có tài, thông minh hết mực tài hoa hơn người. Cầm, kì, thi, họa tài nào cũng đạt đến siêu tuyệt, cũng thành nghề.
“Thông minh vốn sẵn tính trời
Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngầm
Cung thương làu bậc ngũ âm
Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương”.
Sắc tài là như vật nhưng cuộc đời Thúy Kiều lại gặp bao nhiêu khổ cực, truân chuyên. Kiều đang phơi phới tuổi xuân xanh thì gia đình bị vu oan Kiều phải bán mình chuộc cha và em trai
“Hạt mưa sá nghĩ phận hèn
Liều đem tấc cỏ quyết đền ba xuân”
Kiều tưởng được làm vợ thiếp của Mã Giám Sinh ai ngờ bị hắn lừa dối, làm nhục, bị hắn đưa về thanh lâu. Thúy Kiều nhục nhã quá đã tự tử nhưng không chết từ đó biết bao tai họa cứ rình rập giăng bẫy trước mắt Kiều. Thân phận của Kiều như con thuyền lênh đênh giữa biển khơi, như cánh hoa tàn bị dập vùi trôi nổi giữa dòng xoáy của cuộc đời. Kiều bị lừa lọc, bị đánh đập tàn nhẫn. Kiều đã hai lần sống làm vợ khắp người ta, hai lần trở thành đầy tớ, hai lần phải tự tử và biết bao lần bị sỉ nhục.
“Hết nạn nọ đến nạn kia
Thanh lâu hai lượt, thanh y hai lần”.
Thúy Kiều hai lần chịu cảnh loạn lạc trong suốt mười lăm năm, phải chịu biết bao đắng cay tủi nhục, phải chịu bao giày vò về thể xác lẫn tinh thần. Trong bể khổ ấy Kiều cũng đã từng cố gắng vươn lên để sống nhưng mỗi lần Kiều định ngoi lên thì lại bị nhấn xuống sâu hơn đến nỗi Kiều phải thốt lên đau đớn:
“Thân lươn bao quản lấm đầu
Chút lòng trinh bạch từ nay xin chừa”
Nhiều lần lời thơ của Nguyễn Du nhói lên đau xót, muốn được chia sẻ, muốn được bảo vệ. muốn được nâng đỡ cho số kiếp hồng nhan bạc mệnh.
“Đã cho lấy chữ hồng nhan
Làm cho cho hại, cho tàn, cho cân
Đã đày vào kiếp phong trần
Sao cho sỉ nhục một lần mới thôi”
Đó chính là nỗi đau của trái tin Nguyễn Du đang chới với, đang thốt lên những lời nói của Kiều hay chính là lời nói của nhà thơ đang than cho số phận của Kiều.
“Khi tỉnh rượu lúc tàn canh
Giật mình mình lại thương mình xót xa
Mặt sao dày gió dạn sương
Thân sao thân đến thế này”
Những câu hỏi ấy cứ xoáy vào lòng người đau xót, nhức nhối ngàn năm không có lời đáp. Nguyễn Du hỏi người, hỏi mình, hỏi tất cả lịch sử đang cấu xé số kiếp con người. Tố Như đang đau khổ, đang kêu khóc cho bi kịch của cuộc đời, đó là tiếng khóc vĩ đại của đời người, là tinh thần nhân đạo của nhà thơ là cội nguồn của tiếng kêu thương. Vì thế trong xã hội ấy, cuộc đời ấy Tố Như đã sống, đã yêu và đã khóc
“Ba trăm năm Nguyễn Du đau
Ba trăm năm trái tim đau chín chiều”
Truyện Kiều còn là một bản cáo trạng bằng thơ đanh thép tố cáo xã hội đương thời. Trước hết Nguyễn Du căm ghét, khinh bỉ, tố cáo một lũ buôn thịt bán người, đại diện một xã hội đồng tiền tác oai, tác quái. Chúng chỉ biết có tiền: quan lại vì tiền mà bất chấp công lí, sai nha vì tiền mà tán tận lương tâm, mà tàn nhẫn với cha con Vương ông, Tú Bà, Mã Giám Sinh, Bạc Bà, Bạc Hạnh vì tiền mà sống bằng nghề buôn thịt bán người, Sở Khanh vì tiền mà lừa đảo phản trắc, Khuyên Ưng vì tiền mà đốt nhà, cướp người, lao vào tội ác, cả một xã hội chạy theo đồng tiền, đồng tiền đã chi phối cả xã hội.
“Trong tay đã sẵn đồng tiền
Dẫu rằng đổi trắng thay đen khó gì”
Hay
“Tiền lưng đã sẵn việc gì chẳng xong”
Nguyễn Du đã khái quát bản chất tham nhũng, pháp lí bất công của chính quyền phong kiến.
“Một ngày làm thói sai nha
Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền”
Trong xã hội phong kiến lúc bấy giờ đồng tiền đã thực sự trở thành tai họa đối với con người. Sống trong xã hội như vậy những kẻ bất lương tha hồ lộng hành còn những người lương thiện thì không còn chỗ tồn tại, nhất là những người phụ nữ tài sắc luôn là miếng mồi ngon để chúng sâu xé, chúng hành hạ. Đúng là đồng tiền đã lăn tròn trên lương tâm của bọn chúng, thóa mã chúng.
Bên cạnh dòng thơ tố cáo mạnh mẽ xã hội đồng tiền, con người đau đớn quằn quại vì đồng tiền thì cũng có những dòng thơ đanh thép tố cáo xã hội phong kiến đương thời. Nguyễn Du đã căm ghép khinh bỉ bọn quan lại lớn nhỏ, ghét từ đám sai nha hách dịch tàn ác đã ập đến nhà họ Vương như một lũ ruồi xanh, đến ông tổng đốc Hồ Tôn Hiến tuy nói là kinh luân gồm tài nhưng chẳng thấy cái tài nào khác ngoài cái tài phản trắc, dâm ô, bỉ ổi. Ngòi bút Nguyễn Du đã phê phán kịch liệt hắn, một tên quan tiêu biểu cho hệ thống quan lại độc ác tráo trở, chính hắn là nguyên nhân gây ra cái chết của Từ Hải.
“Hầu công quyết kế thừa cơ
Lễ tiền binh hậu khắc cờ tập xông
Kéo cờ chiêu phủ tiên phong
Lễ nghi dàn trước, bát đồng phục sau”
Giết chồng cướp vợ là bản chất tàn bạo, dâm ô của hắn đã được Nguyễn Du miêu tả bằng một nét bút biếm họa, sắc sảo lạ thường:
“Nghe càng đắm ngắm càng say
Lạ cho mặt sắt cũng ngây vì tình”
Còn bọn sai nha là lũ đầu trâu mặt ngựa, lợi dụng cơ hội để cướp bóc đánh người vô tội:
“Người nách thước kẻ tay dao
Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi”
Tóm lại Truyện Kiều đã vẽ nên một bức tranh xã hội phong kiến rất chân thực có giá trị tố cáo mạnh mẽ xã hội phong kiến tàn bạo với bầy sói khủng khiếp đã đày đọa, dập vùi nhân dân lương thiện, nhất là người phụ nữ.
Mặt khác, tinh thần nhân đạo trong Truyện Kiều là một giấc mơ tự do, công lí, một giấc mơ giải phóng con người, là giấc mơ dẹp tan những bất bình, xóa sạch những bất công của xã hội phong kiến. Đó là giấc mơ Từ Hải – một nhân vật lí tưởng của nhà thơ Nguyễn Du – con người có tài năng nhân cách cao thương. Từ Hải đến với cuộc đời Kiều như một ngôi sao sáng xuất hiện trên bầu trời đen thăm thẳm bởi Từ Hải là hiện thân của tự do, cả ánh sáng cao đẹp
“Đội trời đạp đất ở đời
Họ Từ, tên Hải vốn người Việt Đông
Giang hồ quen thói vẫy vùng
Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo”
Từ Hải đến, đời Kiều được sống hạnh phúc, được trân trọng, được sống thực sự là người bởi con người đó bất chấp mọi kỉ cương của xã hội phong kiến:
“Chọc trời khuấy nước mặc dầu
Dọc ngang nào biết trên đầu có ai”
Từ Hải còn giúp Kiều báo ân báo oán rạch ròi để Kiều được thực hiện sự công bằng xã hội.
Từ Hải đến mang cả sức mạnh hạnh phúc, cả sự trân trọng cho Kiều, nhưng niềm hạnh phúc ấy thật ngắn ngủi vì trật tự xã hội không dung nạp Kiều cũng như Từ Hải. Tên quan mặt sắt Hồ Tôn Hiến đã lợi dụng Kiều để giết chết Từ Hải và chính hắn đã bóp nát niềm hạnh phúc đến muộn màng của Thúy Kiều. Giấc mơ tự do công lí ấy vụt đến rồi vụt tan đi như hòa vào tiếng khóc ai oán của Kiều
“Rằng Từ là đấng anh hùng
Dọc ngang trời rộng vẫy vùng biển khơi
Tin tôi nên quá nghe lời
Đem thân bách chiến làm tôi triều đình
Ngỡ rằng phú quí phụ binh
Ai ngờ một phúc tan tành thịt xương”
Thúy Kiều bị dày vò đủ đường mà chỉ có một người duy nhất dám bênh vực nàng là Từ Hải nhưng Từ Hải đã bị giết, giấc mơ của Thúy Kiều không thành. Như vậy giấc mơ tự do công lí chỉ thực hiện được khi quần chúng nhân dân cùng đứng lên đấu tranh đập tan chế độ phong kiến bất công, bất nhân, bất nghĩa.
Đúng như ý kiến của nhà phê bình Hoài Thanh nhận định: “Truyện Kiều là một tác phẩm vĩ đại, một bức tranh chân thực về nỗi đau khổ của con người dưới chế độ suy tàn và là lời phản kháng, bản cáo trạng đanh thép chống bọn thống trị đương thời. Đó là một tiếng thở dài của một tâm hồn cao cả, tiếng đập của một trái tim lớn giàu tình nhân đạo, đau xót vì số phận con người, chân thành bảo vệ phẩm giá con người”. Do tính nhân văn và giá trị nội dung của Truyện Kiều mà tác phẩm đã thấm sâu vào tâm hồn con người Việt Nam từ bao đời nay. Chúng ta sẽ mãi mãi tự hào về một tập đại thành ngôn ngữ dân tộc.